Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Nếu một ngày anh bỏ em mà đi


Nếu ngày đó là có thật, nếu một ngày anh bỏ em mà đi...
Những ngày tình yêu còn nồng, ta yêu nhau còn say, ai cũng dặn chớ nên nghĩ tới chuyện chia ly. Nhưng đời người làm sao đoán trước? Ai biết chắc một ngày anh sẽ không bỏ em mà đi?

Em sẽ nhét thương nhớ và kỉ niệm vào trong những trang viết. Biến nó thành một truyện ngắn của riêng em và không chờ đợi một độc giả nào hết. Đôi khi, những điều bí mật chẳng nên được bật mí. Thương yêu này em sẽ cất cho riêng mình em.

Em sẽ viết những dòng chữ thật to vào cuốn nhật kí chung của hai đứa mình, rằng em buồn ra sao, không muốn sống thế nào, tủi hờn và uất ức biết bao. Để rồi nhiều năm sau nhìn lại, em hiểu ra rằng mình đã ấu trĩ biết bao nhiều. Nào có ai sẵn sàng chết vì một người không yêu mình? Như thế chẳng phải rất phí sao?

Em sẽ kể về anh với người yêu mới. Không phải để khiến người ấy ghen, mà để người ấy biết rằng thương yêu nào với em cũng là quan trọng. Nhưng hơn hết, tất cả những chuyện đó em đã cất trong một ngăn thật sâu của trái tim. 

Em sẽ chủ động chào anh nếu mình gặp mặt. Thương yêu đủ nhiều để khiến em đau khổ tột cùng khi đánh mất nó. Nhưng trên tất cả, em hiểu rằng khi đã chẳng thể đi bên nhau như hai nửa tình yêu, ta hãy cứ là bạn bè để được đi bên đời nhau mãi mãi.

Em sẽ hiểu ra chẳng có thương yêu nào là mãi mãi. Chỉ có khoảnh khắc bên nhau là trường tồn vĩnh cửu. Không phải trên bờ cát thời gian, mà trong những ngách sâu của hồi ức mỗi khi em nhớ về. Đau đáu và khôn nguôi.

Em sẽ chấp nhận rằng mình yêu nhau xong rồi. Đâu phải người nào cũng có thể thương yêu nhau cả đời. Đôi khi, vai trò của người này trong cuộc đời người kia chỉ đơn giản là đi chung một đoạn đường, ngắn hay dài nhưng sau đó đều phải nói tạm biệt.

Và nếu một ngày anh bỏ em mà đi, em sẽ chẳng biết đâu là thương yêu rất thật...?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn để lại nhận xét về bài viết