Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Kết thúc khi chưa từng bắt đầu


Có những thói quen đã dần đi vào cuộc sống của mình từ lúc nào không hay, để đến một lúc nào đó, không có nó, mình cảm thấy thiếu thiếu.
Nó và hắn, hai con người của hai thế giới, hắn không phải là mẫu người nó thích và chưa bao giờ, dù chỉ là một thoáng thôi, nó nghĩ là nó thích hắn. Chẳng hiểu sao số phận lại sắp đặt hai đứa ở cùng dưới một mái nhà...

Ngày... tháng... năm...

Chẳng hiểu sao dạo này thằng bé ấy đột xuất quan tâm đến mình thế. Có lúc còn dám cầm tay mình bày trò bói toán, thấy ấm ấm, nhột nhột. Tự dưng lại nhớ đến mối tình đầu, cũng cái cảm giác như thế, nhưng hình như ấm hơn thì phải. Tự dưng để ý, mấy hôm nay thằng bé thôi không chành chọe với mình, thôi không bắt bẻ và bày trò bắt nạt mình như mọi khi...

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay chẳng biết là ngày gì, đen khủng khiếp. Về nhà, muốn ngả xuống giường mà ngủ một giấc, nhưng thằng bé chẳng biết ăn phải cái gì mà hát rống lên rộn cả nhà, cái giọng khàn khàn còn cố. Bực mình một lúc lại thấy buồn cười, chẳng hiểu sao lại nhớ đến cái bộ dạng thằng bé lúc ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở, đầu tóc rối bù, còn cái mặt thì méo xẹo. Bật cười, tự dưng thấy vui vui.

Ngày... tháng... năm...

Bỗng dưng có cái thói quen đi đâu về là liếc xéo một cái qua phòng hắn xem đang làm gì, mà cũng chẳng biết để làm gì. Mấy hôm nay, thằng bé toàn đi vắng, đúng là cái đồ hư hỏng, suốt ngày chỉ biết chơi bời. 

Hôm qua hắn đi chơi bóng về, mồ hôi nhễ nhại, đi qua cái mùi xông lên tận mũi, không thở nổi. Đúng là đồ con trai! Không ngờ bình thường hắn sạch sẽ thế mà có lúc lại bốc mùi như con cún con. Mình thích con trai chơi thể thao, người ấy ngày xưa của mình cũng thế, thích thể thao và chơi bóng rổ rất cừ. Nghĩ lại thấy buồn...

Ngày... tháng... năm...

Hai đứa cãi nhau. Không thể tưởng tượng nổi, chưa bao giờ có ai dám nói với mình những lời như thế trong khi rõ ràng là hắn sai. Đã sai lại còn cãi cố, cái mặt trơ trơ, lại còn chẳng thèm xin lỗi một câu, ức muốn phát điên lên được. 

Chẳng biết mình có nặng lời quá không nhỉ? Chưa bao giờ cãi nhau với ai mà lại làm mình bực bội như thế, nặng lời cũng phải thôi, đáng đời cho cái đồ ngang ngạnh, cố chấp. Đồ xấu xa. Chẳng thèm chơi với hắn nữa...

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay hắn về quê, chẳng hiểu tại sao lại thấy nhớ nhớ...

Sợ. Có những thói quen đã dần đi vào cuộc sống của mình từ lúc nào không hay, khiến mình cảm thấy nó giống như một phần của cuộc sống. Để đến một lúc nào đó, không có nó mình cảm thấy túng thiếu.

Chẳng biết có phải nam nữ sống chung một thời gian dài dưới cùng một mái nhà nên người ta có cái cảm giác đó hay chỉ tại một điều gì khác. Mấy ngày hôm nay, mọi thứ trở nên tẻ nhạt. Những hình ảnh, vóc dáng, cử chỉ, nụ cười và cả giọng nói ấy cứ hiện lên trong đầu óc khiến mình chẳng tập trung nổi vào việc gì... 

Hình như... 

Ngày... tháng... năm...

... Mỗi khi hắn cười để lộ hàm răng đều rắp trông duyên duyên, lúc tháo kính ra nhìn cặp mắt thật buồn cười, cứ ti hí như mắt một mí vậy. Còn lúc ngủ dậy thì ưỡn ẹo trông đáng yêu, chẳng khác gì thằng bé đang làm nũng mẹ. Hắn ta là con trai nhưng sạch sẽ đến kì lạ và điệu đà chẳng khác gì con gái. Đầu óc thì rất thực tế, đôi lúc lại có vẻ như là một thằng con trai cố chấp và trẻ con. Mình ghét điều đó.

Có thể không nhỉ? Hắn đâu thuộc mẫu người mình thích, hình như mình đang bị nhầm tưởng. Có lúc nào là vì lâu quá không có người yêu bên cạnh, không nghĩ đến chuyện yêu đương nên mình bị cuồng... Mà có lẽ như là thế thật!

Ngày... tháng... năm ...

Hôm nay đi mua quà cho ông thầy giáo đáng kính mà mình hết mực ngưỡng mộ, chọn lựa mãi mới được cái cà-vạt đẹp lung linh và... rất hợp với dáng thầy. Được lũ bạn khen nức nở, sướng muốn nổ cả mũi. Cao hứng gọi hắn sang khoe, chẳng ngờ hắn không thèm khen mà còn không thèm liếc lấy một cái. Bực mình! Biết thế chẳng thèm khoe...

Ngày... tháng... năm...

Sáng. Trời lành lạnh. Tự dưng thấy nhớ nhớ một cái gì đó. Hình như là cảm giác chờ đợi cái tin nhắn mỗi sáng; nhớ những lúc cuộn tròn trong cái chăn ấm áp, cố không ngủ trước khi nhận được cái tin nhắn chúc ngủ ngon... 

“Ấy à! Mai có không khí lạnh đấy, đi học nhớ quàng khăn vào nhé!”

Quan tâm, chăm sóc... Thế mà cũng có lúc người ta cố làm đau mình, cố làm những việc để mình phải dằn vặt và tiếc nuối. Có thể đưa tình cảm người khác ra đùa cợt chỉ để trả thù người mình từng yêu. Hình như con trai đều đáng sợ như nhau cả! Và có những kẻ ích kỉ, khi tức giận có thể làm được mọi thứ chỉ cần đủ để họ thỏa mãn cái tôi của bản thân mình. Mình ước mình đủ xấu xa để có thể làm như họ.

Hai ngày rồi, chẳng muốn ăn uống gì, cảm giác bị người khác làm tổn thương thật là kinh khủng. Một giây thôi mình cũng chẳng muốn ở lại nơi này, muốn đi đến một nơi nào đó và tìm lại một cái thứ gì đó. Mình không bao giờ tha thứ cho họ, cho dù đó là những người mình từng yêu quý, là thân thích.

Những gì đã xảy ra, những gì còn lại trong cái cuộc sống này đều làm mình thấy đau... Muốn đến một nơi nào đó thật xa, thật bình yên... Nhưng lúc này mình không cảm thấy nơi nào cho mình cảm giác đó. Nhớ nhà! Nhớ mẹ! Có lẽ mình sẽ về quê vài ngày. 

Mình là thế! Lúc bế tắc hay thất bại, chỉ muốn trốn chạy đến nơi nào thật xa hay thu mình vào một nơi kín đáo, chỉ đến lúc nào có thể đủ can đảm và đối mặt. Mình cần thời gian để có thể quên tất cả những gì vừa xảy ra.


Ngày... tháng... năm...

Cuối cùng cũng được về quê, đang hớn hở tự dưng bị hắn hắt nguyên gáo nước lạnh. Suy nghĩ mãi mà chẳng hiểu sao hắn lại có thể đối xử và nói với mình những câu như thế. Cảm thấy bị tổn thương...

Lên xe, một lúc rồi tự dưng nghĩ ngợi vẩn vơ và... tự dưng nước mắt trào ra, cũng chẳng biết vì điều gì...

Ngày... tháng... năm...

Về quê mấy ngày, hết đùa giỡn với mấy đứa cháu lại đi hát karaoke rồi đi cổ vũ bóng đá, gào đến khản cả cổ nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy nỗi buồn còn vương đâu đó, chẳng dứt ra được. 

Ngày... tháng... năm...

Gặp lại hắn  thấy vui vui, nhưng vẫn ghét, chẳng muốn nhìn mặt nữa... Mình sợ rồi, sợ cái tình thất thường của hắn, lúc thì quan tâm, lúc thì thô lỗ... Chẳng muốn có quan hệ hay dính dáng tí gì với hắn cả. Mình sẽ cho hắn vào sọt rác của trí nhớ, để hắn mãi mãi không tồn tại trong đầu óc mình nữa.

Ngày... tháng... năm...

*Chiến tranh lạnh*

Ngày... tháng... năm...

*Tiếp tục chiến tranh*

Ngày... tháng... năm...

Tối qua hắn buôn chuyện với cô bé nào đó tới tận khuya, còn hát hò ỏm tỏi. Đúng là bày đặt, hát đã như ngỗng kêu thì chớ... 

Tự dưng không ngủ được, cảm giác ấm ức, bực mình, có cái gì đó thật khó chịu, cũng chẳng hiểu nổi mình nghĩ cái gì nữa.

Con người hắn thật đáng sợ! Hình như với đứa con gái nào hắn cũng đối xử như thế, tán tỉnh và chọc ghẹo. Đúng là đồ lăng nhăng, mình ghét cay ghét đắng những con người như thế. 

Có phải mình là kẻ ngộ nhận không nhỉ? Nếu thế thật thì hắn đúng là một thằng con trai đểu giả. Dám đùa cợt với tình cảm người khác, hắn không sợ quả báo sao?

Ngày... tháng... năm...

Mình có cảm giác này đã bao lâu rồi nhỉ? Sao trước đây mình không nhận ra. Hình như mình ghen. Nhưng cái cảm giác này sao mà lạ lùng thế, hình như mình chưa từng có cái cảm giác này với ai. Nếu đầu óc người nào đó lúc nào cũng nghĩ xem người khác đang làm gì, đang đi với ai và chỉ cần nghĩ tới việc người ta đang đi cùng cô gái nào đó lại thấy ngạt thở, như thế có phải yêu không nhỉ? 

Thôi chẳng biết nữa... Càng nghĩ càng thấy mệt mỏi!

Ngày... tháng... năm...

Mình ghét bản thân mình, sao mình lại như thế được nhỉ? Mình đã bảo là không được nghĩ về hắn nhưng sao mình không thể làm được. 

Sao giữa bao nhiều người con trai tốt đẹp, tử tế ngoài kia đang chờ một cái gật đầu của mình lại chẳng cho mình một chút cảm xúc. Tại sao lại dành tình cảm cho một kẻ chỉ thích đùa giỡn người khác? Tại sao biết trước mặt là bụi rậm nhưng mình lại đâm đầu vào thế này?...

Khóc. Lần đầu tiên khóc vì một thằng con trai, hay khóc vì bất lực với bản thân... Mình không biết...

Ngày... tháng... năm...

*Lạnh lùng và im lặng*

Ngày... tháng... năm...

*Vẫn thế*

Ngày... tháng... năm...

Hắn chuyển đến một nơi thật xa. Tự dưng thấy nhói ở tim. Lần đầu tiên cảm thấy ngôi nhà này thật ngột ngạt. Lại muốn đi đâu đó một thời gian... 

Cảm thấy như vừa mất mát điều gì đó. Lần đầu tiên cảm thấy ai đó thật quan trọng. Đã muộn chưa nhỉ?...

Ngày... tháng... năm...

Không nghĩ thì sẽ không đau. Mình sẽ vượt qua. Sẽ có người xứng đáng hơn chờ mình ở phía trước. Sẽ học cách chấp nhận và học cách lãng quên...

Có thể sẽ đau, nhưng sẽ cố chấm dứt thật nhanh, để cơn đau đó chỉ xảy ra trong chốc lát. Sẽ thôi không mong chờ, sẽ không cố đoạt lấy những gì mà số phận không sắp đặt thuộc về mình nữa.

Tạm biệt nhé! Mối tình chưa bao giờ chớm nở. Sẽ tốt hơn nếu chúng ta tìm được những người phù hợp. Nếu tình yêu đủ lớn, nó sẽ tự biết cách vượt qua  những cái tôi... Nhưng nếu nó đã không thể vượt qua được những thử thách thì càng không nên tồn tại, phải không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời bạn để lại nhận xét về bài viết